Nhiều người đã hỏi mình nghĩ gì về Hiệp định Hợp tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) sau khi hiệp định này đàm phán xong vào ngày 5/10/2015. Bởi vì nội dung của hiệp định vẫn còn được giữ bí mật, những gì chúng ta đọc được chỉ là một số chương về môi trường, quyền sở hữu trí tuệ và bảo vệ đầu tư được đăng trên Wikileaks, và cũng bởi vì mình không phải là chuyên gia về thương mại quốc tế nên mình sẽ không khẳng định rằng mình có ý kiến nào thú vị hay đáng tin để nói về TPP. Tuy nhiên từ góc nhìn của một người học kinh tế, mình viết ra dưới đây một số điều chúng ta nên suy nghĩ về chúng khi nói về TPP.

Tại sao Việt Nam lại được cho vào TPP?

Hiện tại, TPP gồm có 12 nước thành viên: Nhật Bản, Việt Nam, Brunei, Malaysia, Singapore, Úc, New Zealand, Canada, Mexico, Peru, Chile, và Hoa Kỳ. Những nước thành viên này rất khác biệt về trình độ phát triển kinh tế, bao gồm cả những nước đã phát triển như Mỹ, Nhật, Úc đến những nước đang phát triển như Việt Nam, Mexico, và Peru. Đáng lưu ý rằng Việt Nam là nước có thu nhập bình quân đầu người thấp nhất trong 12 thành viên (xem biểu đồ dưới). Nhiều người đã hỏi mình rằng, vậy tại sao những nước khác lại cho Việt Nam tham gia TPP? Là một quốc gia với dân số và thị trường tiêu thụ khổng lồ, cũng như một nền kinh tế phụ thuộc rất nhiều vào thương mại (tổng khối lượng thương mại chiếm 165% GDP trong năm 2013), Việt Nam là một đối tác rất tốt cho những nước phát triển khác. Một câu hỏi đáng hỏi hơn là, “Việt Nam có lợi gì khi tham gia TPP hay không?”