1.
Có những thứ chưa bao giờ thuộc về mình để mà nhớ hay quên.
Giống như một hôm mình không thể ngừng nhìn theo chiếc lá phong vàng ngoài khung cửa sổ của một ngày thu khi đang ngồi nghe giáo sư thao thao giảng bài bên trong cái nhà thờ bằng gạch đỏ của Harvard. Chắc không phải là những chiếc lá khiến mình mất tập trung, mà là sự đối lập giữa sự yên ắng, tĩnh lặng bên trong phòng học và sự vùng vẫy bạo lực của những chiếc lá trong gió ở bên ngoài. Mình dõi theo sự đối lập ấy, và nhìn thật kỹ những chiếc lá mình dõi theo lần lượt bay đi, để rồi sau một lúc không còn sự vùng vẫy bạo lực nào nữa. Hôm đó mình buồn lắm.